Chúng tôi cần anh sống tiếp

Lãnh đạo nói: “Anh không phải lo lắng gì cả,cứ yên tâm dưỡng bệnh.Mọi việc từ nhỏ đến lớn trong nhà anh như nộp tiền gas, tiền điện…đã có anh em chúng tôi lo liệu” Vẫn không một ai đến thăm bệnh nhân già,trừ bà vợ của ông. Cách vài ngày bà đến thăm một lần.Mỗi lần đến thăm bà lại đem những việc mà bệnh nhân trung tuổi cho là vặt vãnh ra để hỏi ý kiến chồng.

Cùng một lúc bệnh viện tiếp nhận thêm hai bệnh nhân mới.

Bệnh tình của bệnh nhân trung tuổi không nặng: viêm gan. Bác sĩ nói bệnh này không đáng ngại lắm, chỉ cần chữa trị một thời gian là ra viện.

Bệnh tình của bệnh nhân già rất nặng: ung thư gan. Bác sĩ nói tình trạng hiện nay đã nguy kịch lắm rồi, có chữa trị cũng vô ích, cần chuẩn bị gì thì lo liệu trước đi là vừa.

Bệnh nhân trung tuổi mang trên mình một trọng trách rất nặng, anh quản lý một phòng hơn chục người. Anh nói rằng cơ quan không thể thiếu vắng mình được.

Bệnh nhân già cũng mang một gánh nặng trên vai. Ông là một trụ cột của một gia đình hơn mười miệng ăn. Ông nói gia đình không thể thiếu vắng ông.

Sau khi hai bênh nhân này nhập viện, phòng bệnh dường như nhộn nhịp hơn.Người nhà, lãnh đạo, đồng nghiệp của bệnh nhân trung tuổi lần lượt mang hoa, thực phẩm bổ dưỡng đến thăm anh.

Bệnh nhân trung tuổi rất tự hào. Anh nói với ông bạn bệnh nhân già: “Tôi không thể nằm xuống được! Cả cơ quan và gia đình còn phải trông cậy vào tôi”.

Bệnh nhân già ngoài người nhà chẳng còn ai đến thăm nom cả, cũng bởi vì ông không sống ở thành phố. Ông ngưỡng mộ nhìn đoàn khách ra vào không ngớt của bệnh nhân trung tuổi và nói: “Đúng vậy, đúng vậy, không có anh thì họ biết làm thế nào?”

Đồng nghiệp của bệnh nhân trung tuổi thay nhau đến chăm sóc anh, hơn nữa người nhà anh lúc nào cũng túc trực ở bên cạnh. Cả ngày anh chỉ nằm trên giường, không buồn động chân,động tay, ngay đến ăn cơm cũng không cần cầm đũa vì đã có người bón tận miệng rồi.

Bệnh nhân già chỉ có mỗi đứa con trai đến thăm nom. Cậu ta chưa đến thành phố bao giờ, ngay cả đi mua cơm cũng có lúc lạc đường, nhiều khi ông cụ phải tự làm lấy.

Bệnh nhân trung tuổi tỏ ra vẻ rất hài lòng

Cứ như vậy, ngày lại ngày trôi đi nhanh chóng.

Người nhà,lãnh đạo, đồng nghiệp và bạn bè thân thiết của bệnh nhân trung tuổi vẫn đến thăm anh ta.Họ đến và lặp đi lặp lại những lời nói giống nhau.

Người nhà nói: “Anh không phải lo lắng gì cả, cứ yên tâm dưỡng bệnh, việc học hành của con cái đã có người lo liệu”

Lãnh đạo nói: “Anh không phải lo lắng gì cả,cứ yên tâm dưỡng bệnh.Mọi việc từ nhỏ đến lớn trong nhà anh như nộp tiền gas, tiền điện…đã có anh em chúng tôi lo liệu”

Vẫn không một ai đến thăm bệnh nhân già,trừ bà vợ của ông. Cách vài ngày bà đến thăm một lần.Mỗi lần đến thăm bà lại đem những việc mà bệnh nhân trung tuổi cho là vặt vãnh ra để hỏi ý kiến chồng.

“Năm nay nhà mình có ít tiền, giống lúa mạch này bớt đi một chút phân bón được không ông?”

“Con lợn nhà mình bán được rồi, bao nhiêu thì bán được hả ông?”

“Con gái nói là muốn đi làm thuê cùng lũ bạn để kiếm tiền chữa bệnh cho ông, ý ông thấy thế nào?”

“Nhà Tứ Nạo mới sinh con, mình sắm bao nhiêu thì vừa hả ông?”

Ngay cả việc mua cho thằng cháu cái kẹo, bà cũng hỏi ý kiến ông: “ Tôi lên thành phố mấy lần rồi mà vẫn chưa mua được gì cho thằng Bảo.Tôi thấy trên phố người ta có bán kẹo xâu, tôi mua cho nó một xâu nhé?”. Thấy ông lão khẽ gật đầu, bà lão háo hức như nhận được chỉ thị quan trọng,yên tâm cắp cái túi da đã rách về.

Thời gian lại trôi đi từng ngày, từng ngày một…

Bệnh nhân trung tuổi từ viêm gan nay đã dẫn tới báng nước, do bị báng nước nhưng không chữa nên tình trạng ngày càng trầm trọng. Cuối cùng anh được đưa vào nhà xác.Trong phút lâm chung, anh đã nắm chặt tay người bạn già nói: “tôi là một người vô dụng, bọn họ không cần đến tôi nữa rồi…tôi…còn thiết sống làm gì nữa…”

Người bệnh nhân già bị ung thư gan vẫn sống tiếp như một kỳ tích.Cuối cùng ông đã xuất viện trong niềm tự hào và hạnh phúc.Trước khi về,ông nắm chặt tay bác sĩ, nói:

- Cho dù khó khăn thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng phải sống.Không có tôi,bọn họ biết làm thế nào đây?

Từ đó về sau, mỗi lần chữa trị cho các bệnh nhân nặng, bác sĩ thường an ủi họ rằng: “ Bạn cần phải sống, người nhà, họ hàng, bạn bè của bạn đều cần đến bạn…”
                                                                                                                                  

Đức An  dịch

 

Nguồn: thptnguyenhuehatinh.edu.vn
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 24
Hôm qua : 1.076
Tháng 08 : 1.257
Năm 2020 : 24.723