Thầy bảo tôi hãy đi kiếm tìm hạnh phúc

Tôi chỉ là một đứa học trò nhỏ nhoi, là một trong hàng nghìn học trò thầy dạy, chân ướt chân ráo từ Tây Nguyên về. Cái mặt còn chưa kịp rửa sạch màu đất đỏ, mái tóc còn cháy đen, duy chỉ có đôi mắt là lúc nào cũng nhìn thẳng vào người khác như thách thức…

Tôi chỉ là một đứa học trò nhỏ nhoi, là một trong hàng nghìn học trò thầy dạy, chân ướt chân ráo từ Tây Nguyên về. Cái mặt còn chưa kịp rửa sạch màu đất đỏ, mái tóc còn cháy đen, duy chỉ có đôi mắt là lúc nào cũng nhìn thẳng vào người khác như thách thức…

Thứ 7 ngày 15 tháng 8 năm 2009, tôi nghe một người tiền bối nói về một tộc người, mà lại là nói về đời sống thứ hai của họ. Đó là một đời sống nội tâm dữ dội…

Tôi nghĩ về tôi, về những tháng ngày rong ruổi của tôi trên con đường dài đã đi qua, con đường tôi đang đi và cả con đường phía trước mặt nữa. Tôi đã bao lần xua đuổi cái tôi cay nghiệt trong mình để trở về cái nguyên thủy ban sơ, như chưa bao giờ phải hờn giận một ai…

Thật khó khăn khi học bài học về sự tha thứ. Tôi đã cố gắng để có thể trở thành người học trò tốt. Có điều, đến tận bây giờ tôi vẫn đạt được lực học trung bình mà thôi.

Tôi bắt đầu viết năm tôi 14 tuổi… 14 tuổi đủ để biết thế nào là sự cay nghiệt trong đời, cũng đủ để biết rằng: ta không tự cứu ta thì ta cũng chẳng thể nào cầu mong vào sự cứu giúp của người khác!

Tôi đã khóc nức nở trong ngày cầm những đồng tiền đầu tiên kiếm được.

Không phải vì hạnh phúc khi tự kiếm được tiền.

Không phải vì hãnh diện khi có thể tự nuôi sống bản thân.

Không phải vì đã tự giúp được mình và em thoát khỏi cảnh thất học…

Mà vì đã đánh mất tuổi thơ vô lo vô nghĩ ở đằng sau!

Khi đứa trẻ thơ phải đối mặt với cơm, áo, gạo, tiền, thì cũng là lúc nó biết rằng cuộc đời nó từ đây không còn những tháng ngày vui tươi nữa.

 


Tôi đã khóc khi cầm bút viết những dòng chữ đầu tiên, những dòng chữ sẽ gắn cuộc đời tôi vào trang vở, bút viết, trên một căn gác nhỏ, dưới cái nắng hầm hập giữa Tây Nguyên. Và câu chuyện của tôi, câu chuyện nghiệt ngã đến nỗi người ta tưởng tôi chép lại của một nhà văn ngoài 40, dày dặn sống, dày dặn viết. Tôi cười. Nào ai biết cái nụ cười chua chát của tôi lúc ấy, của cái con bé 14 tuổi đã sớm quên đi giấc ngủ trưa, quên đi những trò đánh chuyền, đánh chắt…

Vậy mà lạ, chỉ hơn hai năm sau đó, tôi lại trở về tôi, dẫu đã mất đi tuổi thơ trong những tháng ngày cực nhọc. Tôi lại có thể cười hồn nhiên trong bầu trời cấp 3 với các bạn học, với người thầy vĩ đại trong lòng tôi, người đã cho tôi một niềm tin cháy bỏng vào tương lai.

Người thầy đầu tiên chia cho tôi một nhúm muối vừng trong bữa cơm trưa của năm đầu cấp 3, cũng là người đã mở cho tôi thấy một thế giới trong trẻo đầy tình nhân ái. Người đã dạy cho tôi lòng tin vào tính thiện của con người, dạy cho tôi tin vào bản thân, khơi dậy trong tôi những khát khao, mơ ước và phải làm việc cật lực để biến ước mơ thành sự thật.

Tôi vẫn nghĩ, bàn tay của tôi quá nhỏ bé để có thể với tới bầu trời.

Thầy tôi nói cho tôi biết rằng tôi có thể đặt bàn chân lên nó.

Tôi vẫn tưởng tôi không phải là một người may mắn.

Thầy tôi chỉ cho tôi con đường đi đến với những may mắn của mình.

Và tôi cầm bút trở lại… để viết những điều ngọt ngào mới mẻ.

Nhưng tôi không viết được…

Tôi không viết nổi những cái trong hiện tại, càng không viết được những cái của tương lai… Tôi chọn quá khứ, dẫu quá khứ có chông gai và đầy nỗi nhọc nhằn… Dẫu mỗi lần lần dở lại từng trang trong đời mình, đôi mắt tôi nhòe đi trước dòng hồi ức chảy tuôn trào như thể nó vừa mới xảy ra…

Cố gắng để đi, đi đến tận cùng con đường mình đã chọn… không dễ…

Nhưng thầy tôi đã dạy tôi rằng: chỉ cần đó là một việc làm lương thiện và có ích, trước hết là cho bản thân tôi… thì không bao giờ được phép nghĩ rằng: không thể!

Tôi nhớ thầy tôi, ngày qua ngày cặm cụi bên chồng giấy kiểm tra, bên những trang giáo án, mắt mờ đi vì những dòng chữ học trò…

Những buổi tối của mùa đông giá lạnh, khi tôi và biết bao đứa học trò vô tâm khác ngủ ngon lành trong chăn ấm, thì thầy tôi cặm cụi dò từng dòng chữ trong những bài kiểm tra. Khi trả bài, thầy bảo phải đọc đi đọc lại bài bình văn của tôi đến 7 lần, mỗi lần đọc xong là đánh một dấu * bằng mực đỏ. Lý do đơn giản là chữ tôi viết bé quá mà "những dòng viết thì cứ nối đuôi nhau, dấu chấm dấu phẩy thì có mà không biết cách phân thành từng đoạn văn, thành ra cứ phải xem cái ý của nó đến đâu thì dừng".

Thầy tôi kiếm tìm gì trong những dòng bình văn của tôi giữa biết bao bài bình văn của các bạn khác?

Tôi chỉ là một đứa học trò nhỏ nhoi, là một trong hàng nghìn học trò thầy dạy, chân ướt chân ráo từ Tây Nguyên về. Cái mặt còn chưa kịp rửa sạch màu đất đỏ, mái tóc còn cháy đen, duy chỉ có đôi mắt là lúc nào cũng nhìn thẳng vào người khác như thách thức…

Có lẽ, cái nội tâm dữ dội của tôi đã sớm bị thầy tôi nhìn thấy 100%.

Nguyễn Thị  Thanh Tâm(Bee.net.vn)

Nguồn: thptnguyenhuehatinh.edu.vn
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 17
Hôm qua : 1.076
Tháng 08 : 1.250
Năm 2020 : 24.716